Thơ: Nỗi niềm
Cập nhật ngày: 30/03/2019 09:12

Đào Trọng

Nửa đời bươn chải muôn phương

Nay về lạc giữa cung đường ngày xưa

Thương em đi sớm về trưa

Chẳng mong kẻ đón người đưa… như là.

Biển chiều vẫn  vọng đảo xa

Hoa xoan vẫn tím như tà áo em

Anh về bóng ngả qua thềm

câu nhớ thì ít câu quên thì nhiều.

 

Trời còn nắng sớm mưa chiều

Em còn gánh chịu  bao điều long đong

Thương em  anh để trong lòng

Mượn thơ làm nắng mà hong nỗi niềm.

Đ.T